Tôi đang quen một người và có thể nói, anh là người tốt, yêu tôi thật nhiều (theo những gì đang diễn ra tôi có thể nói như vậy). Tôi gặp anh một lần đến nhà người bạn chơi. Anh là anh họ của bạn tôi. Lần gặp đó, tôi chẳng có chút ấn tượng nào với anh cả, nhưng anh thì ngược lại, yêu tôi ngay từ lần trước nhất. Anh theo đuổi tôi suốt thời kì một năm sau đó. Trong quãng thời kì đó, tôi rất ghét anh, không thèm để ý anh một tẹo nào. Anh nhắn nhe tôi không giải đáp hoặc dối. Cũng trong thời kì đó, tôi lại quen một người đàn ông khác. Anh này muốn cưới tôi nhưng tôi nhận thấy tình cảm của anh ta dành cho mình không nhiều. Anh ta cưới tôi vì cảm thấy mình lớn tuổi thôi. Tôi có cảm giác như giữa chúng tôi đang ký giao kèo kinh doanh vậy, có lợi thì tiếp chuyện mà không thì dừng lại. Tôi nản và chia tay. Sau đó, tôi bỏ tỉnh thành về quê sống và quyết định ở lại luôn. Về quê, tôi lại quen một người nhưng tâm tính anh này hơi cộc nên tôi quyết định không chọn. Quay lại với anh, anh không hề hay biết trong quãng thời gian này tôi đã quen hai người. Vì chuyện không biết tới đâu nên tôi không nói. Trong thời gian đó, anh vẫn đợi chờ, quan tâm tới tôi.
Tôi nói, tôi về quê sống luôn, anh đừng chờ tôi nhưng anh vẫn đợi và tin một ngày tôi sẽ quay lại thành phố. Tôi nhìn lại chuyện tình cảm trong thế cục mình và không thấy có người nào hợp để thành hôn hơn anh. Tôi bằng lòng anh dù rằng lúc đó ghét anh lắm. Tôi quay lại thành phố không phải vì anh, nhưng anh luôn nghĩ như thế và hạnh phúc với điều đó. Tôi để mặc anh hạnh phúc như vậy. Trong thời gian tôi thất nghiệp và đang chờ xin việc, anh trợ giúp tôi rất nhiều. Anh đỡ đần tôi về vật chất và cổ vũ rất nhiều. Tôi cũng không biết từ lúc nào, tôi từ ghét anh đến thế mà giờ lại yêu. Anh cho tôi nhưng không đòi hỏi bất cứ điều gì, luôn coi trọng tôi. Đọc tâm sự của mọi người viết lên đây tôi lại rất lo âu. Tôi sợ anh rời bỏ mình vì tính tôi nóng tính. Tôi sợ mình chưa hiểu hết về anh. Tôi sợ anh làm tôi tin tuyệt đối rồi lừa tôi và tôi sợ nhiều lắm. Có phải tôi quá bi quan không? Anh nói tôi đừng suy nghĩ vớ vẩn như vậy. Anh yêu tôi và duy nhất mình tôi. Anh đợi tôi và giờ anh có được thì sẽ không để mất đâu. Thời kì gần đây, khi chúng tôi bên nhau, anh có khi đòi hỏi nhưng đó chỉ là nhu cầu sinh lý của anh chứ vẫn coi trọng tôi. Tôi cảm thấy lo lắm. Tôi là người nghĩ thoáng nhưng lại không cho phép mình sống thoáng. Tôi muốn giữ điều đó cho đến ngày cưới nhưng phải chờ 2 năm nữa, tôi sợ khó giữ được với anh, sợ mình mềm lòng trước anh. Mọi người hãy cho tôi lời khuyên để tự tin với quyết định của mình được không? Tôi năm nay đã 25 tuổi rồi. Cảm ơn các bạn nhiều! Ly * Gửi tâm tư của bạn vềchangnang@ngoisao.Netđể được bạn đọc chia sẻ, gỡ rối. |
Thứ Sáu, 26 tháng 7, 2013
Tôi sợ chẳng thể giữ mình trước anh
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét