Lúc vợ còn đi học, hàng tháng, chồng đều gửi ba bốn lá thư. Không gian xa vợi như được kéo gần lại bởi những dòng chữ thương xót. Những lá thư đã giúp vợ vượt qua ngày tháng khó khăn nhất để có mảnh bằng trong tay, nên vợ mới nâng niu cho đến giờ. Vợ và chồng đều bị cuốn theo vòng xoáy cơm áo gạo tiền đến mệt nhoài. Sáng, mở mắt ra đã tíu tít lo bữa sáng cho cả nhà, đút con ăn. Khi con trai áo xống tinh tươm, đeo cặp lên vai đã 6g30. Căng thẳng luồn lách giữa dòng xe cộ mà cứ lo con bị trễ giờ. Cổng trường con hiện ra, mẹ mới dám thở phào. Chiều về, quy trình cũ lặp lại, cộng thêm việc phải ghé chợ mua thức ăn, dọn nhà cửa, nấu bữa tối, dạy con học… Chồng tan lớp dạy thêm cũng đã 22g. Vợ chồng cùng thở không ra hơi, thay không cãi nhau, chỉ bàn luận những gì cần nói, rồi lăn ra ngủ… Hơn 10 năm, chồng chưa hôn vợ nồng cháy được một lần, cũng không còn rủ rỉ với vợ những lời thương như ngày xưa ấy. Vợ cũng không còn tựa đầu vào ngực chồng, vòng tay ôm chồng dịu dàng như ngày xưa… Đôi lúc, giữa cuộc sống mệt nhoài, vợ thèm ở chồng một cái bẹo má, một cái hôn tự dưng. Nhưng chợt nhìn lại, hình như vợ và chồng đều già cũ, mòn đi bởi những lo toan. Sức quyến rũ đã không còn, những nồng cháy âu yếm cũng đã tan đi, mình tồn tại bên nhau như một thói quen… Tự giải tỏa cho mình, vợ thường lần giở những hồi tưởng xưa qua nhật ký và những trang thư. Cũng may, vợ còn những kỷ vật này để làm bạn, để tự yên ủi mình: ngày xưa chồng yêu vợ lắm, nâng niu vợ lắm… Đôi lúc chợt thấy buồn vì chừng như, tình nhân nồng cháy trong thư so với chồng khô khốc hiện giờ là hai người khác nhau hoàn toàn. Vợ tự hỏi, tại chồng, tại vợ, hay tại quy luật cuộc sống là như thế? Chồng trách vợ sao cứ hoài niệm, thích níu giữ những gì xa lắc, trong khi cuộc sống là phải tiến về phía trước. Nhưng chồng ơi, thiếu những hồi ức này, vợ sẽ thấy rất chông chênh. Không biết chồng có nhận ra tình cảnh vợ chồng mình hiện, sao giống như khách trọ ở cùng nhà. Những âu yếm nồng cháy, quan tâm lẫn nhau đều đã trở thành hồi ức... ĐỨC PHƯƠNG |
Thứ Sáu, 26 tháng 7, 2013
Hồi ức
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét