Chủ Nhật, 10 tháng 11, 2013

Cùng đọc lại Vì ta cần nhau chăng?.

Trong khi ở Việt Nam

Vì ta cần nhau chăng?

Thế nhưng. Quân số của thể thao Việt Nam luôn được duy trì đông và bộc trực cho đến khi nước chủ nhà đăng cai SEA Games gút danh sách các môn sẽ tổ chức mới bắt đầu tinh giảm dần. Đến thời điểm này thể thao Việt Nam vẫn chưa thể là vô địch thêm lần nào. Cố nhiên số tiền này sẽ phải trừ đi các ngày không luyện tập như chủ nhật chẳng hạn.

Huấn luyện viên. Bóng đá luôn có những ưu tiên hơn hẳn các bộ môn khác. Thế thôi. Mà cũng đúng. Có của ăn của để từ lương thì ở hầu hết các môn thể thao còn lại. Chuyện tiền nong không màng. 000 đồng/ngày tập luyện. Cùng với số đó là lực lượng quản lý.

Việc chênh lệch giữa cao và mức bình thường là hợp lý nhưng nếu chênh lệch giữa cao và thấp trong chế độ đãi ngộ. Gia đình chẳng giúp được gì.

Thôi thì vì ta cần nhau cả ấy mà. Những môn không có trong SEA Games sẽ không nhận được khoản tiền “tăng gia” trước SEA Games. Ảnh: VSI Không cần phải nói nhiều ai cũng biết. Nhàng nhàng mỗi năm thể thao Việt Nam đang phải gánh đến hơn 1. Có vẻ như sự phấn chấn đoàn thể thao kỳ này đông lắm chỉ đến từ vài người làm quản lý thôi thì phải.

Đến ăn còn chẳng ngon. 000 đồng/ngày. Thậm chí. Cầu thủ được ở khách sạn. Lãnh đạo đoàn thể thao Việt Nam khi đi dự SEA Games luôn nơm nớp khi nhìn về sân bóng đá rồi phát biểu “có chục huy chương mà bóng đá bị loại từ vòng ngoài là hỏng”.

Đằng này. Không chỉ vậy. Do VFF kiếm được tiền từ việc người mến mộ thể thao nước nhà thích bóng đá hơn hẳn các môn khác. Với “chiến lược” dàn hàng ngang mà tiến. Quyết định được coi là có sửa đổi lắm rồi thì mỗi vận cổ vũ đội tuyển quốc gia sẽ nhận được 150.

Nhàng nhàng mỗi tháng các niềm hy vọng của quốc gia. 000 các vận động viên ở các bộ môn.

Đại hội thứ hạng thế giới chứ chẳng còn lấy SEA Games làm trọng điểm hàng đầu như ở ta. Xét trên bình diện có chung. Nhưng đâu phải vận cổ vũ môn nào cũng sống khỏe được như họ.

Ngoài các cầu thủ bóng đá có thể sống khỏe. Bởi. Các nước vừa kể trên đều đã có kế hoạch dài hơi. Đó là chưa kể đến việc còn tuyến vận động viên đội tuyển trẻ nhà nước với số tiền công là 120. Tay vợt bóng bàn số một Mai Hoàng Mỹ Trang luôn được cử “đi làm nhiệm vụ” ngay cả ở giải học trò – sinh viên Đông Nam Á đến độ cha của tay vợt này phải lên tiếng phản ứng. Các vận cổ vũ luôn phải sống trong tình trạng khá túng bấn.

Vận khích lệ giao hội đông. Tiền thưởng được treo cao hơn… cũng là thông thường. Theo quy định tiền công tập luyện tại quyết định số 32/2011/QĐ-TTg được ban hành năm 2011.

Việt Nam còn bị đánh giá là dưới cơ Thái Lan. Những thắc thỏm ấy luôn bên cạnh thì đừng hỏi vì sao thể thao Việt Nam mãi chỉ quẩn cái ao làng.

Thậm chí. Chế độ dinh dưỡng cao hơn. Thế nhưng. Dẫu đông nhưng sau lần trước nhất và độc nhất. Những hào kiệt trong các nhân tài sẽ được nhận vào khoảng chưa tới 4 triệu đồng. Được góp mặt vô đội tuyển là vinh diệu của họ. Nói có sách mách có chứng.

Bộ máy quản lý mới đông. Đầu tư tụ hội vào các vận khích lệ tham gia các giải đấu. Cũng đông chẳng kém. Một ví dụ cụ thể. Thế nên. Nếu vậy thì tập dượt để làm gì. Tay vợt cầu lông Lee Chong Wei của Malaysia đã từng được liên đoàn cầu lông nước này đồng ý cho bỏ kỳ SEA Games tại Indonesia vì muốn dồn sức cho giải lớn hơn.

Thảo Du. Chuẩn bị SEA Games 27 Các cầu thủ hớn hở tập tành trước ngày đi Hungary. Dinh dưỡng lại là một câu chuyện khác hẳn.

Kết quả cuộc việc tập hợp “đông như quân Nguyên” kia nếu như tinh quái thì đã chẳng nói. Malaysia thậm chí là Singapore. Dẫu chỉ phải chi trả vào khoảng 4 triệu cho một vận khích lệ nhưng ngân sách đang phải gánh rất nặng bởi như đã nói ở trên.

Thể thao Việt Nam được xếp đầu khu vực nhờ “lợi thế” tổ chức SEA Games trên sân nhà. Vận khích lệ đi đông quan chức mới đi cùng đông. Nhưng sự tinh giảm ấy lại được làm theo kiểu. Chính vì cách làm này mà đến nay. Các vận động viên chỉ còn nhận 75% tiền công hiện đang hưởng. Vậy nên. Năm nào việc chia chác huy chương cũng lồ lộ đến độ người ta tự hỏi. Indonesia. Nếu có bịnh.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét