Thứ Năm, 14 tháng 11, 2013

Xe ngày hôm nay máy: “Ác mộng” của ô tô.

Đường có tổng cộng 5 làn thì xe máy hiện diện ở … cả 5 làn đó

Xe máy: “Ác mộng” của ô tô

Không chở hàng hóa được. “Uỳnh!” Một chiếc SH lao vụt từ phía bên phải xe tôi để sang đường rất tự tin: không mũ bảo hiểm. Mùa xuân nở rộ và khuôn mặt thì giãn ra. Những người đi xe máy luôn xem đó là dụng cụ quan trọng cho theo kịp được tốc độ của cuộc sống ngày nay. Viên chức kỹ thuật hỏi: “Lý do làm lại ghi gì hả anh?”.

Chuyển làn với một sự đáng yêu đến… chết người. Ví như đường Nguyễn Trãi. Nghe đâu có chút sinh khí vào là không gian dịu lại.

Tôi đã quen rồi. Táp xe vào lề thì thấy đầu xe của mình xước một vệt dài. Một lần khi đang di chuyển trên đường với tốc độ rất chậm. Thông điệp trước hết dành cho người đi xe máy hóa ra đơn giản là: “Bám lề bên phải nhé!” - Thế mà không ai nhớ nổi? Ảnh minh họa.

Hoặc họ buộc phải đi xe máy vì không thể đi được các công cụ khác. Tôi nhớ rằng một nguyên tắc đơn giản của giao thông Việt Nam là đi sát lề phải thì không bao giờ được người đi xe máy thực hiện đúng. Các bạn xe máy chỉ cần nhớ hai điều thôi: “Đi lề bên phải” và sang đường phải “nhìn gương.

Các bài viết diễn tả quan điểm riêng của tác giả. Cấm xe máy thì một bộ phận không nhỏ sẽ đau đầu vì bị dồn vào chân tường. Kết hợp mấy môn phối hợp để tổng xỉ vả tôi. Nguyên tắc đơn giản là: Cấm cái này thì phải có cái khác để chọn lựa.

Họ không cần biết có một khoảng trống bao la ngay phía bên tay phải mình mà cứ lởn vởn lờ vờ đi ngay trước mũi ô tô. Xi nhan”. Sang đường không giữ khoảng cách an toàn và không xi nhan. Nhưng cũng chẳng sao. Thanh Huyền Mọi bài vở dự diễn đàn "Cấm xe máy – liệu có khả thi?" xin gửi về email: bandientuskds@gmail.

Tôi nói: “Cứ ghi là xe lao vào bụi rậm” cho phù hợp với thực tế “tứ bề đều xước” của cái xe.

Nếu hệ thống giao thông công cộng phát triển và đủ độ thuận lợi. Sang đường. Bỏ lại tôi với cái đầu xe phải làm lại. Xe máy của chúng ta đi rất bất lề luật. Khỏi cần ai cấm. Tôi lái xe ngót đã được 5 năm và cũng có nhiều kỷ niệm với xe máy lắm.

Chuyển làn phải coi trọng bản thân và mạng sống của chính mình”. Đi trên đường chỉ cần chú ý quan sát một chút thì phát hiện ra. Đi được một đoạn ngắn thì anh thanh niên vừa ngã vật xuống đất đuổi theo. Tôi mở cửa ra thì anh này chửi mắng thậm tệ! Tôi chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra.

Họ sang đường không cần xi nhan. Nhìn lại anh thanh niên thấy có phần hiếu chiến. Hơn nữa còn phải tính đến sự phí phạm của những chiếc xe máy bỏ không.

Com. Thông điệp thứ hai ngắn gọn là: “Sang đường. Đủ rẻ thì dù tôi có xe máy tôi cũng tự giác bỏ ở nhà. Đập đập cửa kính.

Tôi nói: “Cậu không đội mũ bảo hiểm. Không xi nhan. Tôi sống ở Hà Nội và hàng ngày đi làm bằng ô tô. Anh ta nhận tiền đi luôn không nói thêm câu nào.

Vậy thì vấn đề không phải là cấm. Đừng biến mình thành cơn ác mộng của người khác. Không đón được con. Cùng bất đắc dĩ tôi rút 300 ngàn đồng đưa cho anh ta. Họ cho rằng quyền của họ là được sống và do vậy không ai được quyền tước đi mạng sống của họ. Trân trọng cảm ơn!. Không cần nhìn gương hậu.

Mà là sự cạnh tranh đích thực giữa các loại công cụ liên lạc. Tôi lắc đầu nghĩ: “Đi kiểu gì mà như vậy?” rồi lái sang một bên để đi tiếp.

Chả Thế mà vài tháng một lần. Không có xe máy thì không kịp giờ làm. Mỗi khi đưa xe vào ga ra ô tô để tu tạo. Hốt nhiên anh ta ngã vật ngay trước đầu ô tô. Vậy nên họ cứ hồn nhiên như thế. Không phải quan điểm của tòa soạn. Người đi xe máy liền phó mặc mạng sống cho người khác. Tôi đi rất chậm và cậu quệt vào tôi. Thực tại. Dù cầm cố tỏ ra kiên nhẫn nhưng tôi vẫn phải bấm còi để báo hiệu cho họ đi vào làn trong.

Vậy cậu còn muốn gì nữa?” Anh ta có vẻ hiếu chiến hơn. Những lúc ấy. Tức thị phải phát triển công cụ công cộng tiện lợi. Vậy thì trước khi ngã ngũ câu chuyện có cấm hay không cấm.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét