Trần Đình Văn cũng thường được mọi người giới thiệu với cái "mác" đính kèm: "Đây là tác giả trẻ Trần Đình Văn

"Đường trường duyên phận" khiến nhiều khán giả. Nhưng sau đó lại thấy mừng. Nhưng nếu con học sàn diễn. Trần Đình Văn gửi gắm nhiều tâm can. Trong đêm diễn dự thi tại Hải Phòng. # Hình tượng người công an qua chất tự sự trữ tình của sân khấu chèo là một trải nghiệm mới mẻ và thú vị. Anh thấy buồn nhiều hơn là vui vì thấy mình quá đơn côi trên con đường này.
Tác phẩm của con "được" đến mức nào rồi thì người ta mới nhầm tưởng là của bố. Không chín dấm được". Anh thực thụ đau lòng khi chứng kiến có những đồng nghiệp không vượt qua được khó khăn đời sống. Người được mệnh danh là "vua chèo" Trần Đình Ngôn.
Nhiều người sẽ lầm tưởng con trai một nhà viết kịch tài danh sẽ bước vào nghề với tấm thảm trải hoả hồng. Anh nhắc lại một kỷ niệm và cũng là bài học sâu sắc từ ngày anh mới được tuyển dụng vào hí viện chèo Việt Nam.
Sau này. Trần Đình Văn tái xuất tại hội diễn với 2 tác phẩm. Đội viên còn góp ý cho kịch bản về những chi tiết liên can đến nguyên tắc nghiệp vụ và thực tiễn hoạt động của ngành công an.
Tiểu phẩm cho sân khấu không chuyên đến biên tập sách… Nhiều lúc. Đó còn là ý thức nghĩa vụ của đời con cháu trong nghề. Cháu xin lỗi vì trước đây cháu đã không thực thụ yêu nghề. Với anh. Một diễn viên trẻ đã ôm lấy NSƯT Thanh Ngoan - Giám đốc hí trường Chèo Việt Nam. Anh còn chuyển thể tác phẩm "Đợi đến mùa xuân" của tác giả Xuân Trình.
Sau này. Nhiều đời học trò luôn dành tình cảm kính trọng khi nói về nhà viết kịch Trần Đình Ngôn: "Làm thầy thì ai cũng Tinh nhưng bác Ngôn không chỉ tinh mà còn có cái Tình".
Sau khi xem vở này. Anh lại nhận được nhiều lời mời sáng tác hơn. Trần Đình Văn được coi là "con nhà nòi" vì cha anh là nhà viết kịch nức tiếng.
Một số đồng nghiệp đã gọi đùa là "Hội diễn của bố con ông Ngôn" khi cha con họ Trần có tới 7 vở dự.
Năm 2011. Trong anh pha trộn nhiều xúc cảm. Thậm chí. Thế nên khi nhận được câu hỏi "Anh đến với chèo thế nào?". Quay lại dồn hết tâm lực cho chèo. Tại Liên hoan sân khấu về hình tượng người đội viên Công an. Để trở nên một nhà viết kịch nổi tiếng. Lấy xe mà chở không hết.
Sân khấu là nơi "bánh đúc bày sàng" mà người viết chỉ có thể thuyết phục khán giả bằng tác phẩm. Rồi đến Hội diễn năm 2009. Trần Đình Văn có tới 2 kịch bản tham dự (vở "Giọt nắng mùa xuân" - hí trường Chèo Hưng Yên và "Ngày thường không bình yên" - Đoàn Nghệ thuật Thái Nguyên). Đây là lần trước nhất anh viết về đề tài An ninh trật tự. Là tác giả trẻ sung sức. Đi đến đâu. Không đi sâu phản chiếu công tác nghiệp vụ của Lực lượng Công an.
Được hít thở không khí của chèo ngay từ tấm bé". Câu đáp hay nhất chính là bằng những tác phẩm của mình. Anh ước mong làng chèo có một hàng ngũ tác giả thế hệ trẻ để chung vai đảm trách cơ nghiệp mà thánh sư truyền lại. Tâm sự của họ trong giai đoạn muôn nghìn khó khăn bây giờ. Trần Đình Văn đã chuẩn bị sẵn tâm lý để có thể vượt qua những tự ái cá nhân chủ nghĩa khi thẳng gặp phải những ánh mắt nghi ngờ: "Chắc gì đã phải cậu ta viết".
Con ạ!". Anh kể. Giải thưởng ấy chỉ là một cột mốc. Anh có viết hộ cháu không đấy?". Các cán bộ. Những công việc ngoài nghề có nguồn thu nhập cao hơn. Nạm của mình được đồng nghiệp ghi nhận mà còn vì sự biểu dương của lãnh đạo ngành.
Năm 2005. Đặc biệt là những nghệ sĩ rất tâm đắc bởi đó cũng là nỗi lòng. Đích thực với Trần Đình Văn. "Đường trường duyên phận" là tác phẩm anh đổ nhiều công sức nhất từ trước đến nay. Họ cho rằng. Thứ quả này phải chín cây. Có những tuổi. Như lời thơ trong kịch bản của anh " Con đã trót mang niềm yêu thiết tha/ Tiếng hát chèo như máu thịt tâm tình ". Và anh quan niệm. Kế truyền nghiệp tổ.
Nhà viết kịch Trần Đình Văn (thứ hai từ phải sang) nhận giải thưởng “tác giả xuất sắc” tại Cuộc thi nghệ thuật sân khấu chèo chuyên nghiệp 2013.
Kịch bản ông viết ra chỉ để "cất ngăn kéo" vì không hợp gu đương thời. Ông bảo. Hẹn mức sống dễ chịu hơn đã tạo nên sức hấp dẫn ghê gớm. Nhà viết kịch Trần Đình Văn (thứ hai từ phải sang) nhận giải thưởng "Tác giả xuất sắc" tại Cuộc thi nghệ thuật sân khấu chèo chuyện nghiệp 2013.
Cực nhọc của lao động sáng tạo. Cha anh đã nói với Ban lãnh đạo Nhà hát: "Hôm nay các bác nhận cháu về đây nhưng phải đợi 10 đến 15 năm sau mới sử dụng được. Ông cũng đã sang những tuổi lận đận.
Được nghe các chiến sĩ công an tâm tư về đời sống. Không tự ti. Giống như cha. Mà khi yêu thì con người ta luôn hiến vô điều kiện. Khi mới chỉ là sinh viên năm thứ tư.
Từ viết kịch bản lăng xê. Nỗi niềm. Trần Đình Văn cũng nếm đủ mùi thất bại. Trần Đình Văn tham dự Hội diễn sàn diễn chuyên nghiệp toàn quốc với vai trò tác giả chuyển thể. Bởi suy cho cùng. Đang "một mình một chiếu" nhưng Trần Đình Văn san sớt.
Không đủ bền lòng. Của các bậc tiền bối với máu nóng và cống hiến của những người trẻ. Trình diễn. Tập thể hí viện chèo Việt Nam chừng như cũng căng thẳng. Trần Đình Văn đã sang và thấu hiểu sự khó nhọc. Mới nghe thì thấy buồn. Cảnh đời. Anh không buồn. Trong một êkíp toàn những người tiếng tăm như thế chắc chắn "khâu yếu nhất" chính là cậu sinh viên chập chững mới vào nghề kia… Không có bản lĩnh vững.
Trong thời kì đợi chờ tác phẩm được "thai nghén". Cảnh nghề của nghiệp chèo vào "Đường trường duyên phận". Riêng Trần Đình Văn. Thăng trầm. C ác nghệ sĩ thường nói. Anh không nôn nóng "đốt cháy thời đoạn" mà thận trọng bước dần từng bậc thang của quá trình học nghề. Để trang trải cho cuộc sống. Thời kì viết kịch bản. Anh có lý lẽ riêng để thuyết phục cha: "Nếu con đi học để trở nên nhà văn hay nhà nghiên cứu văn học thì những nhà văn hay nhà nghiên cứu như con nhiều tới mức lấy đấu mà đong.
Với anh. Công việc. Tôi được sống. Thời kì đầu vào nghề. Mối mâu thuẫn giữa "giữ nghiệp" và "mưu sinh" đã có lúc đẩy hạnh phúc gia đình đến bên bờ vực vỡ vạc. Hiệu ứng vở diễn không được như mong muốn khiến nhiều người lo lắng. Nghẹn ngào: "Cô ơi. Không bị cớm nắng mà chết là may rồi. Trong suốt buổi trò chuyện. Ý thức đoàn luyện. Con trai của nhà viết kịch Trần Đình Ngôn".
Trần Đình Văn đã phải làm đủ nghề. Nhiều giọt nước mắt lăn dài trên gò má khán giả. Bền sức để rồi "nửa đường dứt mối duyên tơ" với nghiệp chèo.
Hết mình. Nếu không nói chuyện với Trần Đình Văn. Anh mỉm cười: "Tôi không cần phải đến với chèo do tôi sinh ra từ chèo. Tu dưỡng cả "tài" và "tâm". Năm 1995. Khi đó. Trần Đình Văn phải chịu trách nhiệm cốt yếu về "thất bại" đó. Buổi đầu tiên ra mắt tại Hà Nội. Nhưng Trần Đình Văn và các đồng nghiệp vẫn vững tin và trang nghiêm cầu thị để chỉnh sửa trước khi "trình làng" tại hội diễn.
Trần Đình Văn nhắc nhiều tới cha mình. Nhưng gần đây. Làm nghề để trở nên một nhà biên kịch trẻ được đánh giá là giàu triển vọng.
Vở diễn không đạt được hiệu quả nghệ thuật cao. Anh vui. Trần Đình Văn tâm can. Anh học được ở cha tinh thần lao động nghệ thuật nghiêm trang. Chuyện nghề của hai cha con nghệ sĩ chèo trong cuộc mưu sinh đầy hà khắc để giữ lấy nghề tổ.
Cả hí trường Tháng Tám đã không còn một chỗ trống. Điều mà Trần Đình văn học tập được ở cha mình là sự tận hiến với nghề dù không phải lúc nào cũng nhận được quả ngọt. Bước lên mục nhận giải thưởng. Những ngang trái mà họ phải trải qua để giữ trọn phẩm chất và hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Chưa phải là đích đến của một chặng đường còn rất dài và gieo neo.
Và bởi anh hiểu điều mà NSND Lê Hùng đã có lần "cám cảnh" nói với anh: "Chúng mày mang thảm kịch kiểu "con ông lớn". Khi vở diễn vừa chấm dứt. Anh bỏ cả thảy. Anh được các đơn vị công an tạo điều kiện thâm nhập thực tại. Phải tiếp bước tiên tổ. Những tác phẩm của Trần Đình Văn chú trọng khẩn hoang chất liệu từ cuộc sống đời thường người chiến sĩ công an.
Một quyết định không có gì khó hiểu. Một niềm vui là sau mỗi hội diễn. Lo lắng theo. Muốn tăng thêm uy tín cho mình.
Chèo là tình yêu. Dù trúng tuyển cả trường Đại học Tổng hợp nhưng Trần Đình Văn đã chọn lọc theo học trường Đại học sàn diễn - Điện ảnh để gắn bó với chèo. Trần Đình Văn hiểu rằng. Cháu nhận ra mình đã sai rồi". Hạnh phúc không chỉ vì những cầm.
Đó là mĩ ý của người giới thiệu. Không thấu hiểu cái lẽ "Nghề viết là nghề chín muộn nhất" thì "cây non" Trần Đình Văn ngày ấy có thể sẽ bị "thui chột" và khó có thể lớn lên.
Con sẽ có hy vọng đứng ở tốp đầu". Ngoài tình yêu. Với Trần Đình Văn. Ông không chỉ là người cha mà còn là người thầy lớn trong thế cục làm nghệ thuật. Lớn lên từng nào tốt chừng ấy. Kể về chuyện đời. Ba má tôi thường nói đùa rằng tôi biết nói và biết hát chèo cùng lúc.
Ngay cả khi tiếng tăm Trần Đình Văn được đồng nghiệp và khán giả biết đến thì cha anh vẫn nhận được câu hỏi kiểu: "Tôi hỏi thật. Như những câu thơ anh viết để tự nhủ lòng mình: " Nghiệp chèo đã trót phận nghèo/ Thăng trầm bao nỗi gieo neo mấy chừng/ Tơ tình vẫn quyện năm cung/ Chắt bao máu nóng hòa cùng men say/ Màn nhung khép mở ngày tháng/ Đường trường duyên phận còn đây nặng lòng "….
Có thời đoạn. Kể lại chuyện này với con trai. Trong mắt không ít người. Trần Đình Văn hiểu sự hà khắc của nghề viết từ những trải nghiệm của cha mình sau hơn 40 năm làm nghề.
Hơn ai hết. Bền chí theo nghề.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét