Những điệu múa bị giam hãm trong khuôn phòng chật hẹp của đồng nghiệp như đang cựa quậy chuyển động

Bày ngay phòng làm việc bé tin hỉn. Đi xa hơn qua các hành trình. Không nhằm mô tả. Người phỏng vấn chũm xâm nhập vào giới nhiếp ảnh. Những dự định bấm máy. Rồi câu chuyện bất ngờ có hậu khi cuộc phỏng vấn diễn ra tốt đẹp trơn tru. Khi phản ảnh sự kiện thì người ta không thấy truyền hình tác nghiệp”.
Đánh bóng. Tôi muốn lắng nghe một cách nghĩ về giá trị cuộc sống. Nên có thể thông cảm phần nào cho những người trẻ làm truyền hình có một nghĩ suy thiên nhiên như thế về “sự đặc biệt” của nghề.
Đi trong đời sống. Tôi chưa được gặp. Bìa cuốn sách "Phút 90++" của Trương Anh Ngọc Huyền.
Những điệu múa cổ. Nằm chỗ người khác không được bước vào. Khao khát. Lật xới một vài thực tại; người được phỏng vấn thì khuôn phép. Tự do bay lượn thoát khỏi đám đông rầm rĩ. Phóng viên báo Thể thao & Văn hóa và cuốn sách phượt nổi đình đám của Huyền Chíp. Mở mang biên độ nghĩ ngợi với cánh cửa thông giữa hai thời khắc. PR. Nó tĩnh mà động trên từng xăng ti mét vuông giấy. Trần Nhật Minh/Blog Xíu/VOV.
Đó là một bản ghi âm tương đối hoàn chỉnh. Tôi sợ nhất những tay vị kỷ. Không chỉ đơn thuần là câu chuyện của 22 gã điên rồ với trái bóng tưng tưng. Các bạn sẽ hiểu: chỉ có người làm truyền hình không có nghề mới nghĩ truyền hình tác nghiệp cứ phải ngoi lên. Những tầng nghĩ ngợi. Còn Anh Ngọc. Một nhận định không chỉ đơn thuần nói đến chuyện kỹ năng.
Mở mang cánh cửa ngẫm. Tóc cờm tai hay lông lốc. Đứng. Điều này tôi đọc và thích những trang biên chép xinh xẻo của Phan Cẩm Thượng. Trên bàn làm việc của tôi đang có cuốn sách mới Phút 90++ của Trương Anh Ngọc. Suốt buổi không thấy anh khoe về tác phẩm của mình giống như các tay máy khác tôi vẫn hay bắt gặp.
Nhưng vẫn phải mở sách ra. Phóng viên truyền hình. Sự mộng mơ và lòng trắc ẩn với những gì xung quanh nâng đỡ ta trong những lúc héo mòn. Làm cái gì cũng vun đắp cho riêng mình. Dân nhiếp ảnh mà chả giống mấy. Có nhẽ tôi quý anh ở sự khiêm nhường đó. Chọn "Phút 90++" của Anh Ngọc vì tôi không có ý định học các kỹ năng để đi phượt.
Tôi chợt yêu những câu chuyện thực. Nhưng đến lúc nào đó. Và nghe những gì sách nói. Tôi sắp thu âm phỏng vấn về nạn đạo ý tưởng trong nhiếp ảnh.
Những cuốn sách suy cho cùng cũng chỉ là thứ hình thức gói ghém góc nghĩ của con người ta. Ở đó. Một thế giới khác của con chữ mở ra. Người ta đi hộ mình. Thấy ngay nội công mà không hề khoa chân múa tay.
Rộng rãi và tràn năng lượng tỏ. Hai hình ảnh: cậu bé Ngọc suốt ngày bị nhốt ở nhà hồi nhỏ cho đến một nhà báo ưa di dịch bây chừ.
Bò. Thái độ tác nghiệp. Gần đây rộ lên trào lưu viết sách du ký. Khi những chuyến đi vẫn không đủ cho mê say.
Đánh bóng mình. Bỗng nhớ bức tranh của họa sỹ. Không thấy khăn rằn. Trước mặt tôi là chiếc màn máy tính đang mở các đường link dẫn tới các bài viết về hiện tượng Huyền Chíp với nhiều luồng quan điểm xung đột.
Tránh màu mè. Những trang sách đã ra đời cởi bỏ chật hẹp. Phân tách thấu triệt mà không hề khoa trương tri thức như mấy tay không biết người biết ta. Ưa khoáng đạt không nhỉ? Tôi thầm chia sẻ với anh và ở một giác độ nào đó. Ngắt quãng. Mình chỉ việc đọc và ngẫm thôi

Được viết ra một nghĩ suy. Lập luận một cách giản lược. Tù. Một ông sếp có vẻ không làm nghề bàn chuyện này sao đây.
Nhưng vẫn chưa thấy tay nhiếp ảnh xuất hiện. Trèo. Anh thư thái rời cuộc chơi này như để tìm lại một trò chơi khác. Đó còn là chân dung của văn hóa. Trội lên khi có sự kiện. Cũng có phần đúng. Tôi nghĩ vậy và lôi máy thu thanh trong nỗi thất vọng lớn.
Bè bạn. Một tình cảm; được chụp một giây lát mình rung động. Thầm lặng hát lên một câu tình rét mướt! 2. Chém-nổ đùng đoàng. Thời thượng. Mở lòng với cuộc đời. Tôi lạc lối khi bước vào một căn phòng sạch sẽ. Không phải mới bắt đầu trong thời đại con người ta muốn vùng vẫy thoát ra cái rọ đám đông.
Tôi thích cách đặt vấn đề của Ngọc về môn thể thao vua. Nhà nghiên cứu ẩn dật. Không mượn nghệ thuật để tô vẽ. Những chi tiết văn hóa được chưng cất từ đời sống và sách vở. Lẽ giản đơn là được sống thật đúng với mình.
Hắn vẫn ẩn dật. Hướng về thuở trước. Mừng cho anh khi lúc này cái gã nhiếp ảnh gia đã có thời cơ xuất hiện. Giờ sao đây khi trên bàn có liền hai cuốn sách đều là dạng du ký thế này? Chẳng phải vì bị vướng vào những bàn cãi ồn ã; vì sự trung thực trong cuốn sách cần phải được kiểm định mà tôi không chọn "Xách ba lô lên và đi" của Huyền. Giờ thì câu chuyện của Anh Ngọc vượt ra ngoài trái bóng.
Nhớ cái buổi sáng hôm đó. Đọc. Không rõ hình nét như trong bức của cụ Nguyễn Tư Nghiêm nhưng cũng đủ chìm vào hình bóng quá vãng vàng son với một gam màu hơi hám dân gian.
Con tim rộng mở và những sải chân không chịu đứng im. Tôi đã hơn một lần ngồi nghe anh say sưa nói về bóng đá với tư cách là một bình luận viên thể thao. Tôi lại phải tự tìm hiểu vì luôn phấp phỏng một thắc mắc: cáng đáng một tờ báo ảnh mà không có tác phẩm ảnh thì kỳ cục lắm? Rồi thật bất thần khi hay tin anh rời bỏ cái ghế to sù để đi theo tiếng gọi của phúc phận.
Nghe-xem-đọc những gì mỗi ngày luôn là câu đáp không dễ. 1. Cái đó thật cần cho nhân kiệt bước đi mà không dị hợm. Mình ngồi nhà đọc sách của những người đi nhiều để nối dài những hiểu biết.
Góc tiếp cận về con người qua các chuyến đi. Cũng chả thấy ảnh ọt treo tường. Thênh thang. Hôm rồi đọc được trên mạng phát biểu của nhà báo Trần Đăng Tuấn bàn về chuyện tác nghiệp của các nhiếp ảnh gia. Mà có từ thuở sự khám phá luôn là một vẻ đẹp của những bộ não. Ngày trước đã từng bị chôn giấu. Thực hành trang web ảnh riêng. Nghĩ hộ mình. Chỉ xếp tư liệu khảo cứu vào trong dòng suy nghĩ.
Cái thích nữa ở nhiều tác giả là sự ẩn mình. Ông viết rằng: “Tôi hiểu người chụp ảnh sự kiện thường tự nhiên nghĩ mình có quyền "đặc biệt” cho phép mình đi lại. Thông tin đủ đầy. Chững chàng bộc lộ sự am tường. Khi mà bây giờ các giá trị ảo đang lấn át.
/. Đối diện sức hút hấp lực của những thứ quyền lực rỗng không. Và đọc. Ăn nói bụi phủi. Một người ngay ngắn thế rời bỏ quyền hành có dễ như một tay ham tự do. Vì vậy. Không tuyên ngôn. Ở một tầm mức khác tôi thích những cuốn du khảo. Một đồng nghiệp được tặng.
Ngăn nắp. Đó là những nghệ sỹ đóng vai chính mình mà không cần phải phô diễn. Anh bắt đầu nói tới những chuyến đi. Mạch xúc cảm đang trôi chảy trở lại. Nhưng lại tiết chế. Người viết trong vai một tác giả làm báo hơn là người thuật lại thuần túy cuộc hành trình. Chỉ một mình mình một khoảnh. Nó đọng sâu hơn những kỹ năng. Tôi cúi đầu trân trọng những ai nhận thua thiệt về mình.
Vẫn chìm khuất đâu đây.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét