Tôi bắt đầu cảm thấy lo, vì theo lịch chuyến sau từ Delhi đi Kuala Lumpur chỉ cách chuyến bay nội địa Ấn Độ ba giờ
Anh ta đã chạy quanh quéo qua nhiều đường đất nhỏ để tránh kẹt xe và đưa chúng tôi đến trường bay khi chỉ còn 40 phút là đến giờ bay. Đoàn có bảy thành viên, tôi đảm nhận trưởng đoàn, huấn luyện viên Nguyễn Anh Hoàng và năm vận cổ vũ: Nguyễn Tiến Minh, Nguyễn Quang Minh, Nguyễn Hoàng Hải, Nguyễn Huy Giang và Trần Thanh Hải.
Năm 2006 tôi cùng đội tuyển cầu lông VN tham gia Thomas Cup ở Jaipur - một đô thị nhỏ của Ấn Độ, gần biên giới Pakistan. Khi đến nơi đã nửa đêm, ban tổ chức không ai đón vì phi cơ đến trễ so với thông tin lịch bay trước đây đoàn đã gửi cho ban tổ chức, chúng tôi phải tự tìm thuê taxi về. N. Cuối cùng chúng tôi cũng đến được sân bay quốc nội Delhi, nhưng lúc đó chỉ còn khoảng 80 phút nữa là đến giờ bay của chuyến về Kuala Lumpur.
Đấy là chuyến đến, còn chuyến về khủng khiếp hơn nhiều. Bà Huỳnh Ngọc Liên - Ảnh: Tấn Phúc Tôi không nhớ hết từng đi qua bao lăm nước, nhưng ấn tượng về sân bay Ấn Độ đối với chúng tôi thật khó quên được.
HUỲNH NGỌC LIÊN ____________ Tin bài can dự: coi xét kiến nghị không xây trường bay Long Thành Công bố quy hoạch 21.
Tuy nhiên, người cáng đáng nói việc của họ là cho xe chạy đúng giờ, và còn 30 phút nữa mới đến giờ xe chạy. L. Họ cho biết tàu bay đã chờ chúng tôi 20 phút rồi, phí họ phải trả cho trường bay không nhỏ.
Tôi thật sự không thể tưởng tượng nổi, nếu trễ chuyến bay tôi sẽ phải làm gì để lo cho các em, tiền bạc không có nhiều, phương tiện giao thông của những năm ấy không phải hiện đại như hiện, chúng tôi sẽ cầu cứu ai đây? *** Đọc các bài viết về việc xây dựng phi trường quốc tế mới ở Long Thành, tôi thấy có ý đặt phi trường quốc nội và phi trường quốc tế ở hai nơi.
Tôi chi tiếp 50 USD để nhờ lái xe đưa chúng tôi đến phi trường quốc tế nhanh nhất
Muốn đến được Jaipur, chúng tôi phải đến Delhi và chuyển sang phi cơ quốc nội ở đó. Tôi phải dùng đến “thủ tục trước tiên” (chi 100 USD) mới được anh ta vui vẻ giúp chúng tôi lên xe. Sau khi qua hết các cửa an ninh, họ dẫn chúng tôi chạy thục mạng qua đường dẫn rất dài để lên máy bay.
Việc hai sân bay hai nơi lần trước tiên tôi mới gặp, và chúng tôi hoàn toàn không được biết trước về việc này.
000 ha quanh trường bay Long Thành Xây sân bay Long Thành vào lúc này là chưa hợp lý Nhiều quan điểm đề nghị nghiên cứu kỹ “đường bay vàng” Xây hay không xây phi trường Long Thành? Bộ GTVT nói trường bay Long Thành là “lựa chọn hiệu quả” Cần phát triển theo 2 tuổi. Ngày về, đúng theo lịch bay, cả đoàn ra trường bay từ sớm, làm thủ tục xong ngồi chờ ra tàu bay.
Tôi kể lại câu chuyện trên, về nỗi khó nhọc mà chúng tôi đã gặp phải trong việc sân bay quốc tế và quốc nội ở hai nơi khác nhau, để muốn nói rằng đừng làm như vậy vì sẽ làm khó cho những người đi máy bay. Tôi đến chỗ điều hành ô tô buýt trung chuyển, tả là trễ chuyến và xin họ cho đi ngay đến sân bay quốc tế.
Tuy nhiên khi đến nơi, xuống xe, chúng tôi bị người lái xe đòi tiền chở, và chúng tôi phải chi cho anh ta một ít tiền mới đi được.
Đội tuyển cầu lông Việt Nam tại Ấn Độ năm 2006 - Ảnh: H. Khi đến sân bay quốc tế Delhi, sau một hồi hỏi han, lùng, chúng tôi được biết muốn đến được phi trường quốc nội của họ phải di chuyển bằng ô tô buýt mất khoảng 30 phút, miễn phí vì tiền này đã tính trong vé tàu bay. May mắn là người của Hãng máy bay Malaysia đã giúp chúng tôi làm nhanh các thủ tục.
Mãi đến giờ bay theo lịch, không thấy gọi, hỏi ra mới biết phi cơ trễ chuyến, phải chờ, và chờ bao lâu thì chưa biết.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét