Chỉ nghe và gọi là được rồi”
Ông Khương thở than: “Già rồi. Nó nói. Còn vợ sang hơn. Từ khi hai vợ chồng đặt chân vào đất Sài Gòn. Một tháng. Mua cách đây hai năm khi còn đi chặt mía thuê và làm công nhân chế biến hạt điều ở Phú Yên. Nhất là chuyện gởi tiền cho con đi học… Theo ông Tuấn. “Vì cả hai vợ chồng cùng chung nghề bán càphê dạo nên có điện thoại tiện lắm.
Chơi game đỡ buồn. “Đôi khi. Thiết bị kết nối tình thân Ông Tuấn khoe vừa mua chiếc điện thoại với giá 500.
Họ cần gọi cho mình. Tui có biết gì đâu. Có tháng kiếm được 5 triệu đồng. Mấy đứa con nói tui mua một chiếc điện thoại nhưng tui không có tiền và sợ bọn cướp giựt”.
Ông Tuấn kể. 000 đồng cho điện thoại. Từ khi có điện thoại. Kính. Muốn mua cái alô mà không có tiền”. Nhắc nhở những chuyện ở quê như đi đám giỗ. Quẹt. Từ sáng sớm.
000 đồng. 000 đồng là đủ gọi một tháng. Mỗi lần gọi được mấy câu rồi thôi. Vé số đã bán hết hay chưa… “Cả hai vợ chồng đi suốt ngày. Mà có gọi gì nhiều đâu. Ông mua thẻ 50. Sử dụng chiếc điện thoại để “hỗ trợ” nhau bán hàng.
Ảnh: Minh Phúc Với những người nghèo “tha hương cầu thực”. Cứ lựa lúc nhà mạng nhắn nhe khuyến mãi. Chiếc điện thoại di động là cầu nối giữa người xa xứ và người thân ở quê nhà.
Hễ canh có khuyến mãi là nạp thẻ. Vợ chồng ông Toàn (Buôn Ma Thuột) làm nghề bán càphê dạo ở đất Sài Gòn gần một năm nay cũng vậy.
Ghi số điện thoại. Lỡ có chuyện gì bất trắc còn có cái để gọi về cho chủ nhà. Nhưng là hàng mua lại với giá 300. Kiệm ước mà”. “Tui đưa miếng giấy. Ông Nguyễn Văn Thương và bà Võ Thị Lan (quê ở huyện Tây Hòa. Cũng như ông Khương. Bà Lan kể thêm.
Ông Tuấn và gia đình thẳng tuột gọi cho nhau. “Mình có rành đâu.
Ông mượn điện thoại của cô cháu họ cũng đi bán vé số. Ổng ế thì gọi ổng về nhà nấu cơm trước”. Ông sẽ cố dành dụm rồi mua một chiếc điện thoại để có cái mà gọi về quê. Có nhiều người uống quen. Từ chuyện hỏi thăm sức khỏe.
Tui chạy tới”. Còn mấy tháng trước. Mỗi tháng ông tiêu hết 50. Số điện thoại dán trên xe để cho khách hàng biết.
Bà xốc quầy hàng “lưu động” trên vai rồi chậm chạp lê từng bước chân trên đường phố chật ních người và xe… Trọng Hiền. Mình có chuyện gì cũng có người biết mà giúp mình”. Quê ở Đông Hòa (Phú Yên) bước chân vào Sài Gòn. Trong túi bà Sáu lúc nào cũng có một miếng giấy ghi sẵn mấy số điện thoại của những đứa con ở quê.
Vợ bán vé số. Nhớ quê lắm nhưng ở ngoải làm ăn khó khăn quá nên mới vào trong này bán vé số để kiếm tiền nuôi gia đình”.
Chiếc điện thoại là cầu nối giữa người “tha phương cầu thực” với người nhà ở quê. Thỉnh thoảng mới mượn. Theo lời bà Lan. Ông Toàn cười nói: “Thường buổi chiều tui gọi cho vợ để kêu vợ về trước nấu cơm. Mỗi máy xài hết 20. Bà không biết xài điện thoại. Còn chuyện gia đình. Còn khi nhớ con cháu.
15 triệu đồng. Chồng một nơi. Chiếc điện thoại dùng để gọi cho chồng với những thông tin thường nhật của một gia đình tha hương: bữa nay ai nấu cơm. Bà nhờ mấy đứa nhỏ trong phòng gọi giùm. Được chủ bao ăn ở nên ông yên tâm. Có gì cần. Bán vé số cách đây một năm. 000 đồng. Cả hai thay phiên nhau gọi về cho ba má ở quê. Bà Lan cười kể. Hôm nào bán chưa hết thì gọi cho ổng để bán giúp. Vợ một nẻo.
Theo ông Toàn. Mình bán trễ hơn”. Bà nói rằng. 000 đồng. Bà Sáu cười vui. Bà Lan kể.
Trong ảnh: tranh thủ không có khách. Có tiền sẽ mua cái alô Ông Trịnh Văn Khương. Có hôm tui bán được. Ở chung nhà để gọi về quê.
Ở Sài Gòn đã được ba năm. Quảng Ngãi) bán dạo gương lược. Nhờ mấy đứa nhỏ ở chung nhà trọ mua giùm.
Ông Khương tâm sự tiếp. Bà Nguyễn Thị Sáu (quê ở Bình Sơn. Xài Nokia C2-03 giá 2. Hỏi thăm vài câu là cúp máy. “Bây giờ trong túi tui lúc nào cũng có miếng giấy ghi số điện thoại của đứa cháu. Mấy tháng mùa mưa bán ế. Đám cưới. Phú Yên) là “cặp đôi hoàn hảo” xa quê đã hai năm nay. Hễ chỗ của người nào bán đắt hàng thì gọi để người kia kịp thời “ứng cứu” phục vụ khách.
Có chiếc điện thoại tiện lắm. Điện thoại Nokia nhưng là hàng nhái nên mới có giá đó. “Dù là con cháu nhưng mượn hoài cũng kỳ. Mỗi tháng được 3 triệu đồng. Tụi nó bấm số rồi tui nghe. Chồng làm nghề đánh giày. Chồng xài điện thoại Trung Quốc.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét