Thứ Ba, 10 tháng 9, 2013

60 tuổi vẫn mệt nhoài vì chồng gió trăng bay bướm - VnExpress.

Thời kì của anh được tính bằng giá trị hưởng thụ về vật chất lẫn tinh thần do người khác mang lại. Đã vậy lại còn những cú sốc từ anh, ông chồng nguyệt hoa bay bướm, “mang lại” cho em những bộ đồ ngủ đàn bà trong cốp xe của anh, những cú điện thoại, tin nhắn hò hẹn, những buổi tối vắng nhà đến quá nửa đêm, tiền bạc không bao giờ cho con quá 100 nghìn đồng để uống nước, đừng mong chi đến tiền học, tiền ăn, tiền nhà trọ, tiền áo quần sách vở.

Xin thành tâm cảm ơn. Khi con trai lên TP HCM học, mỗi lần xin tiền cũng bị ba mắng xối xả trước khi cho vài trăm chỉ đủ uống nước, vì lòng tự tôn nó thôi không xin tiền ba nữa, nhưng điều xấu số lại đến từ đây.

Chung cục không theo kịp chúng bạn, đành giấu mẹ bỏ học lang thang trên đất Sài Gòn hơn năm trời. Sắp bước vào độ tuổi 60, nhiều người có cuộc sống yên ấm bên gia đình chồng con, cháu chắt, chỉ còn em bề bộn cùng trăm mối lo vây quanh mình. Mẹ già tuổi 90 đuối sức tàn hơi đang đếm từng ngày để nương tựa chúng ta. 28 năm kể từ ngày anh ngỏ lời yêu em, chúng ta đến với nhau bằng một đám cưới nghèo, có họ hàng hai bên và lãnh đạo hai cơ quan cùng chứng giám.

Một lần khi con gái đang theo học ở nước ngoài, tôm nuôi của em chẳng may bị dịch bệnh chết hết dẫn đến thua lỗ, em lỡ miệng than “Anh ơi, em đuối lắm rồi, phụ lo cho con gái với em đi!”. 30 năm chung sống, sắp đến kỳ về hưu của anh rồi mà em chưa hề biết lương tháng anh lĩnh bao nhiêu, đủ thiếu ra sao.

Anh dùng lời mật ngọt với bóng sắc hào nhoáng bên ngoài để gạ gẫm, dụ dỗ cho họ say tình mà cung phụng cho anh để anh lại cung phụng cho người khác. Bố mẹ ruột em tuổi 85-86 cũng gối mỏi chân chùn mà ông bà vẫn phải cố tựa vào nhau để con gái yên tâm lo cho chồng con, lo cả công việc của cơ quan và má chồng.

Lòng em đang rối bời trăm mối lo, thời kì được tính bằng giây, sức khỏe được đo bằng tỷ lệ nghịch với khối lượng công việc và trách nhiệm càng ngày càng tăng dần theo năm tháng. Khi đứa con trai khờ dại, mẫn cảm, nhiều tự ái của chúng ta muốn tự đi kiếm tiền để ăn tiêu, không làm gánh nặng cho mẹ mà cũng không cần đến ba, nó bắt đầu xao nhãng chuyện học hành.

Em phải sống sao đây trong những ngày sắp tới khi không còn các con bên cạnh. Thương con lòng mẹ chua xót từng đêm trăn trở và mất ngủ, em cứ vùi đầu vào công việc để quên buồn, dù biết rằng vào quân đội rồi con sẽ nên người.

Để cứu vãn tình thế, cho con còn một chỗ đứng trong xã hội, em đã gọi con về và giờ nó sắp vào lính rồi.

Em sẽ chung sống với anh như thế nào khi mọi cảm giác đớn đau đã trào dâng che lấp cả tình? Sức chịu đựng của em giờ đây gần như kiệt quệ, một câu hỏi cứ lảng vảng trong đầu làm em sắp gục ngã “Ra đi hay chết dần trong câm lặng". Con trai chỉ còn ở nhà vài hôm nữa là phải xuất hành làm nghĩa vụ quân sự.

Cơm áo gạo tiền xây sửa nhà cửa, chăm lo cho con cái, nuôi nấng cha Mẹ già, phải quấy với họ hàng vẫn chỉ một mình em lo. Công việc cơ quan em vừa là niềm vui vừa là cuộc sống để có thể quên đi nỗi buồn riêng và cũng có cái để mà lo vun đắp cho gia đình của chúng ta hiện tại.

Còn anh trái lại, lòng thật vô lo, thanh thoả của tuýp người sống vị kỷ, chỉ biết đến bản thân. Ngân. Ai đã có kinh nghiệm và tấm lòng cảm thông xin hãy san sớt cùng em. Sức khỏe anh được đo bằng những cuộc vui thâu đêm và cuộc tình vụng vương vãi trên mọi nẻo đường, những nơi anh đã đi qua với rất nhiều người phụ nữ.

Anh quát: “Ai bảo cho nó đi thì ráng chịu, tao không có tiền”. Con gái giờ đã có chồng con, đứa cháu ngoại dễ thương đang bi bô gọi ba mẹ.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét