Thứ Hai, 9 tháng 12, 2013

Chuyện nhỏ mới thêm như con thỏ!.

Thí dụ trên đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa. Thế nên người ta mới “đẻ” ra gạch con sâu chỉ ghép vào nhau chứ không bít kín bằng ximăng. Đọc báo thì nghe các sếp trả lời cho câu hỏi “vì sao làm vào thời điểm cuối năm?” rằng: đã đề xuất từ lâu nhưng đến giờ mới được cấp kinh phí.

Còn lại là đá và bêtông kín mít. Nói sao cũng được và thoạt nghe cũng có lý. Nhưng có cái rõ ràng là “bị” như trên đường Nguyễn Du khi nơi này lề đường còn rất tốt. Lâu nay thềm được làm kín mít bằng gạch đúc và bêtông.

Dù chuyện nhỏ như con thỏ! GIÁNG HƯƠNG. Làm ơn tìm lại bài viết này mà đọc. Khi cứ vào dịp cuối năm lại rộ lên chuyện đào vỉa hè làm lại? Nhiều bạn bè ra vẻ ta đây hiểu biết thì bảo: ”Ôi dào.

Trò chơi này tốn tiền kinh khủng. Còn câu hỏi “Tại sao làm?” với những hè còn tốt thì các vị bảo rằng “để tăng mảng xanh cho tỉnh thành”. Cũng chính trên báo chí của ta thôi. Vẫn đau. Chỉ thưa thớt vài nơi như trước chùa Vĩnh Nghiêm.

Tức thị không dính dấp gì đến mình cả”. Vào chú Google tìm có đấy. Với những gì đang diễn ra cũng khó để người dân nghĩ khác.

Một người bạn đã gửi đến đường link và nhắn “đọc đi. Bệnh để lâu ngày đã chuyển sang dạng “ám ảnh xây rồi phá”.

Mình thích xây đường thật to để sau đó phá thật nát. Hóa ra đó là một bài tản văn của Phan Thị hoàng anh cách đây chục năm.

Nhưng họ là nhân dân. Lại trở về kiểu bêtông hóa bên trong lề đường. Chục năm rồi mà vẫn mới. Các sếp quản lý hè ơi. Còn bên ngoài sát lề thì làm thêm bồn cỏ. Nhà văn hư cấu một nhân vật bị tâm thần với căn bệnh mang tên “ám ảnh phá hủy”. Lại làm nước rút để giải ngân đấy mà”. Trò chơi này lại làm đau lòng dân chúng qua đường. Nay người ta xẻ một khoảng sát lề để làm bồn cỏ. Có chỗ thì “được” bởi hạ đã xuống cấp như trên đường Lê Quý Đôn.

Bởi nó đâu phải là chuyện mới? Cái việc tăng mảng xanh cho thềm thêm “khoảng thở” là chuyện đặt ra cách đây hàng chục năm rồi. Trước Bệnh viện Y dược khoa dân tộc thì có thêm bồn cỏ. Trong ấy. Hơn chục năm trước đã có nhiều chuyên gia về môi trường lên tiếng phản đối việc bêtông hóa hò. Trong đó có một đoạn thế này: ”Mình giờ có cái thú làm đường mới. Có điều chỗ làm chỗ không chẳng ra làm sao.

Và để chắc ăn. Đang ngồi nghĩ suy về câu chuyện hạ trước máy tính.

Tại sao thế nhỉ. Làm vừa xong thì đào bới lên. Dẫn đến việc mới xài một thời kì ngắn đã phải đào lên làm lại. Không biết có phải như thế thật không. Tại sao chuyện cỏn con về cái hò mà cứ làm mãi không xong thế nhỉ? Tôi đọc trên một tờ báo thấy tờ này bức xúc bảo rằng đó là “một kiểu phá tiền!”. Gây nóng bức cho đô thị và quan yếu nhất là ảnh hưởng đến nước ngầm dưới lòng đất.

Khi làm vỉa hè này thì không nghĩ đến chuyện “tăng mảng xanh”. Và mình thậm chí còn tìm ra những lý do chính đáng để phá thật nát.

Bài viết có tên “Nhật ký gã đào đường”. Hay lắm”. Nhưng vì sao một hai năm trước. Như trên đường Nguyễn Du. Nhưng gạch con sâu kém chất lượng.

Điều đó hợp lý quá đi chứ.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét